Mẹ ơi, Bố đi đâu rồi?

Mẹ ơi, Bố đi đâu rồi?

30-07-2018 994

Minh sinh ra trong một gia đình cơ bản ở vùng đất mỏ Cẩm Phả, Quảng Ninh. Bố là một công nhân mỏ, mẹ là giáo viên. Cuộc sống Minh trôi qua trong êm đềm trong tình yêu thương của bố mẹ.

Cuộc sống cứ thế nhẹ nhàng trôi qua, cho đến một ngày bố đi làm và không bao giờ trở về nữa…Lúc đó, Minh mới 7 tuổi, em gái thì mới trải qua sinh nhật tròn 3 tuổi, lúc đấy mẹ gần như suy sụp

Minh kể câu chuyện đến đây thì nước mắt chảy, nghẹn ngào không nói nên lời. Bình tĩnh một lúc, cậu tiếp tục câu chuyện đời mình cho chúng tôi nghe.

Từ khi bố mất, mọi gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên đôi vai của mẹ. Lương giáo viên ba cọc ba đồng, phải chật vật để duy trì cuộc sống của gia đình. Trong lúc vô cùng khó khăn, em gái phải nhập viện vì suy hô hấp cấp. Mẹ Minh phải chạy vạy khắp nơi để có tiền trang trải viện phí. Thấy mẹ vất vả, cậu nhiều khi ước có một cục tiền từ trên trời rơi xuống để giúp đỡ gia đình mình. Mẹ sẽ lại có thời gian dạy Minh học bài như trước. Minh còn quá bé để có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhiều đêm, nằm với mẹ và cậu hỏi mẹ rằng: “Mẹ ơi, bố đi đâu lâu thế? Sao bố không về với con?". Những lúc như vậy, mẹ chỉ biết ôm M vào lòng và khóc không nói câu nào.

Những năm tháng đó vẫn chưa là gì so với năm Minh 17 tuổi, khi mà cánh cửa đại học mở ra trước mắt, M đỗ vào lớp tài năng của một trường đại học danh tiếng, cùng với đó là phải đíng một khoản học phí rất cao mà nhà M không đủ tiền. Học tiếp hay nghỉ ? Cậu đứng trước sự lựa chọn khó khăn, và em quyết định nghỉ học, bởi nhà em cũng chẳng còn gì đáng giá để có thể thế chấp vay nợ ngân hàng nữa rồi.

Ngày Minh nói với mẹ về chuyện nghỉ học, mẹ chỉ biết thở dài, nhìn xa xăm, cả một khoảng không gian tối đen.

Chỉ vì họ đã không lường trước được rủi ro, nên khi nó ập đến và mang đi những điều tốt đẹp, chỉ để lại những sự đau thương, sự thiếu thốn.

Câu chuyện mà Minh tâm sự với tôi, khiến tôi thấy xót xa…

Hifawe



Vui lòng đăng nhập để bình luận.